Má tôi rất thích cà phê. Mỗi buổi sáng,
tôi đều được đánh thức bằng mùi cà
phê thơm nức mũi. Những phin cà phê
tròn tròn trở thành một phần kí ức tuổi
thơ.
Tôi rất yêu những buổi sáng thong thả,
cả nhà ngồi uống cà phê. Tôi hít đầy
phổi mùi thơm nồng và quyện, lắc lắc
ly để thấy cà phê sóng sánh đen, bám
dính dính vào thành ly. Không thích
uống đen như má, đắng nghét, tôi chỉ
nghiền nâu sữa vừa ngọt vừa ngậy,
vẫn thơm lựng cà phê nhưng chỉ đắng
chút chút cho vừa tròn vị.
Tôi cũng thích lắm cái cách chị em tôi
ngồi trầm ngâm như những bà cụ non,
nhìn cà phê nhỏ giọt chậm rãi, nghe
má nói chuyện xưa lắc xưa lơ. Rằng
cuộc đời rất giống cà phê, thơm thật
thơm nhưng uống rồi mới biết đắng,
phải thêm đường thêm sữa mới béo,
mới dễ uống, dễ yêu. Rồi cuối cùng,
nhận ra ngon nhất vẫn là cà phê đen
đặc quánh, uống đắng ban đầu nhưng
ngọt và hưng phấn thật sâu.
“Cà phê biết nói đấy con à.”
Câu nói của má đi cùng tôi qua bao
năm tháng. Tôi lớn lên. Vẫn chưa hiểu
được cái ngọt của ly cà phê đen không
đường, vẫn yêu cà phê như thuở nhỏ
xíu. Nhưng không hay uống cà phê
cùng má nữa. Tôi khoái la cà cùng chị
Hai hơn. Chúng tôi đi khắp thành phố,
uống cà phê và mơ mộng rất nhiều
điều.
Tôi gặp Bảo lần đầu khi đi cà phê cùng
chị Hai. Cậu ấy cùng tuổi với tôi và
làm bán thời gian ở quán. Dĩ nhiên là
sau này chúng tôi mới biết những
chuyện đó. Còn tất cả những gì tôi có
thể nghĩ tới khi nhìn thấy Bảo là cậu ấy
quá bảnh. Bảo để tóc ba phân, đeo
bông tai đen, cao thật cao. Nhìn ngầu
dễ sợ. Đặc biệt là nụ cười, phải nói là
quá hoàn hảo. Và cậu ấy cực kì hào
phóng chúng. Cậu ấy cười với tất cả
mọi cô gái trong quán, không thêm
kèm theo một cái nháy mắt cực duyên.
Chị Hai nhận thấy ánh mắt của tôi
nhìn Bảo. Chị đang quan sát Bảo đang
nói gì đó làm hai cô gái bàn bên cười
nắc nẻ, rồi liếc tôi một cái sắc nhẻm.
“Bad boy.”
“Bảnh mà.”
Tôi nói ngang. Chị lắc đầu.
“Con gái là thế đó. Lúc nào cũng đặt ra
cả đống tiêu chuẩn chung thủy, hiền
lành, tốt bụng, dịu dàng các thứ cho
các chàng trai. Nhưng những người
như vậy thường rụt rè, và con gái
chẳng bao giờ để ý, toàn thích bad boy
thôi.”
“Chị nói như chị không phải con gái
ấy.”
Chị Hai định cự nự gì đó, nhưng Bảo
đã đến bên bàn chúng tôi. Chúng tôi
gọi cà phê. Cậu ấy rất thân thiện. Cậu
ấy nhìn gần lại càng bảnh, ăn nói rất
có duyên. Lúc cậu ấy cười chào tôi, tìm
tôi như hoàn toàn quên mất việc phải
đập. Chị Hai nhéo tôi một cái thật đau
để cảnh tỉnh. Cậu ấy đi rồi, chị Hai tiếp
tục huyên thuyên một hồi về việc Bảo
không được đâu.
“Ai nói em thích cậu ấy đâu.”
Tôi nói cứng. Và đó là nói dối, vì trong
lòng đã có một quyết định vĩ đại: Tôi sẽ
thành khách quen ở đây – khách quen
của Bảo.
Tôi ngồi đồng ở quán mỗi khi rảnh.
Tôi thích đi một mình hơn, vì chị Hai
luôn cảnh giác Bảo bằng một kiểu làm
tôi rất mất hứng. Tới tuần thứ ba liên
tục có mặt ở quán, Bảo bắt đầu hỏi
chuyện tôi nhiều hơn những câu xã
giao thông thường. Khi quán vắng
khách, Bảo sẽ lại bàn và trò chuyện
cùng tôi. Cậu ấy gọi đó là “Chế đọ ưu
đãi dành cho Khách hàng thân thiết.”
Bảo có khá nhiều tài lẻ. Cậu ấy có thể
làm ảo thuật đơn giản như lôi từ không
khí ra một bông hồng. Hoặc là hát hò
đôi chút. Thỉnh thoảng, cậu ấy vẫn hát
tặng tôi một vài bài, nhưng khi tôi nằn
nì mãi.
Tôi bị mê mẩn Bảo. Tôi là đủ thứ để trở
thành bạn của cậu ấy, hoặc thậm chí là
một cô em nhỏ nhắn giỏi chọn quà cho
bạn gái giúp Bảo. Tôi chỉ muốn được ở
cạnh Bảo như thế này.
Càng thân với Bảo, tôi càng phải thừa
nhận nhận xét của chị Hai là đúng.
Bảo quả thật là một anh chàng rất lăng
nhăng. Cậu ấy chẳng hẹn hò ai lâu hơn
hai tháng. Tôi quen Bảo 4 tháng và
chứng kiến cậu ấy chia tay ba người.
Mỗi lần chia tay, cậu ấy đều dắt tôi đi
ăn, làm ảo thuật rút ra
những bông hồng tặng tôi, hát cho tôi
nghe. Nói là cô đơn rồi, chỉ còn tôi
thôi, nhưng ít sau đó lại chia tay với
một người mới, nhanh tới mức tôi
không còn biết Bảo hẹn hò lúc nào. Tôi
biết Bảo thật tệ, nhưng tôi không cách
nào dứt mình ra khỏi tình cảm đối với
cậu ấy. Tôi vẫn luôn nuôi hy vọng một
ngày nào đó cậu ấy sẽ để mắt tới mình.
Và tôi tin cậu ấy cũng có tình cảm với
tôi, rất nhiều nữa là khác, chỉ là cậu ấy
chưa nhận ra thôi.
Tôi nghĩ không cần tả nhiều về Bảo thì
bạn vẫn có thể hiểu. Mẫu người như
cậu ấy vốn không hiếm trong cuộc
sống chúng ta. Nhưng chị Hai bảo mẫu
người mù quáng như tôi thì rất hiếm.
Chị rất phật lòng chuyện tôi thích Bảo
tới mức biết cậu ấy chẳng được đâu mà
vẫn bất chấp. Chị kể với má. Khá bất
ngờ, phải ứng của má trầm tĩnh hơn
chị rất nhiều.
“Còn thật sự thích cậu ta chứ?”
“Dạ.”
Má hỏi tôi khi đem cho tôi ly nâu đá
loại tôi thích nhất.
“Con có nghĩ cậu ta thích con không?”
“Dạ có.”
“Vậy con phải nói với cậu ta đi. Phải
bày tỏ đàng hoàng cho mình một câu
trả lời rõ ràng chớ. Phải không?”
Tôi bặm môi nghĩ. Rồi tự nhiên thấy
mình ấp úng hẳn.
“Nhưng con chẳng biết phải làm sao
hết.”
“Cà phê biết nói đó, con còn nhớ
không?”
Má nói rồi mỉm cười xoa đầu tôi.
Nhờ gợi ý thần sầu của má, tôi lấy hết
can đảm chìa ra trước mặt Bảo một
tách cappuccino nóng với hình trái tim
đôi được lồng vào nhau thật hoàn hảo.
“Cậu biết không, cà phê biết nói đó.”
Bảo tròn xoe mắt, chăm chú nhìn ly cà
phê tôi vừa pha cho cậu ấy.
“Ý cậu là sao?”
“Là tớ thích cậu chứ sao.”
Tôi nói thật nhanh. Bảo cười nhẹ.
“Ờ.”
Tim tôi vỡ tung khi nghe câu trả lời.
Tôi nghĩ đó là một sự chấp thuận (và cả
thừa nhận cậu ấy cũng thích tôi nữa).
Bảo chậm rãi thêm đường và khuấy cà
phê uống. Hình trái tim đôi vỡ ra dù
Bảo đã khuấy vô cùng điêu luyện.
Tôi bắt đầu hẹn hò với Bảo. Cũng
không có gì đặc biệt hơn trước giờ. Hai
đứa vẫn cùng nhau cà phê, nói chuyện
vớ vẩn, hát hò đôi chút và linh tinh các
thứ. Bảo vẫn làm tôi thích mê tơi bởi
cái vẻ ngoài bảnh tẻng và nụ cười cũng
như cái nháy mắt đầy sức hút. Chỉ
khác chút đỉnh là chúng tôi bắt đầu
nắm tay nhau khi đi dạo phố. Bảo rất
ga lăng. Cậu ấy quá hiểu tôi để biết tôi
thích điều gì. Tôi vẫn thỉnh thoảng có
đôi chút hụt hẫng, tôi cảm thấy Bảo
không chỉ thích mình tôi. Thú thật, tôi
không thật sự hiểu tường tận những gì
đang diễn ra. Nhưng phải thừa nhận là
tôi rất hạnh phúc, dù cũng có đôi chút
hoang mang. Đôi lần phải tự đàn áp
những điều mình cảm thấy, nhưng tôi
hài lòng với việc được hẹn hò cùng
Bảo.
Chị Hai và tôi vẫn giận nhau. Chị vẫn
phản đối đến cùng, không tin tôi có thể
hẹn hò tới ba tháng và tôi thì dỗi
chuyện chị kể với má. Dù má không
phản đối hay gây rắc rối gì cho tôi,
nhưng tôi cảm thấy chị thật khó ưa khi
làm vậy.
Sắp đến ngày kỷ niệm ba tháng hẹn hò
với Bảo, tôi rủ má cùng đi mua sắm, tôi
muốn thật đẹp trong ngày kỷ niệm. Tôi
không rủ chị Hai đi cùng. Trước khi đi,
tôi còn cố nói to để chị Hai nghe thấy.
“Ba tháng rồi đấy nhé!”
Chị Hai sập cửa cái rầm. Má cười.
“Lũ trẻ con.”
Tôi diện bộ đồ đẹp nhất đến chỗ hẹn.
Bảo sẽ xin nghỉ làm thêm sớm để hai
đứa đi chơi, hôm nay là ngày đặc biệt
hơn một chút mà. Tôi thầm tưởng
tượng ra gương mặt Bảo, và cả nụ cười
của cậu ấy. Cậu ấy sẽ xuýt xoa.
“Cậu đẹp quá.”
Cậu ấy vẫn thường nói vậy mỗi khi tôi
diện đồ mới. Huống gì đây là bộ đồ đã
được má con tôi tuyển lựa kỹ càng.
Tôi nghĩ tới cảnh hai đứa nắm tay
nhay tản bộ, cảnh cậu ấy háy cho tôi
nghe và nhiều nhiều những cảnh lãng
mạn như phim Hàn khác. Rồi đứng
cười một mình ngơ ngẩn.
Nhưng chờ mãi mà không thấy Bảo
đến. Những mộng mơ của tôi chuyển
dần thành lo lắng. Tôi tự hỏi có phải
Bảo gặp chuyện gì không. Hay quán cà
phê có chuyện gì nên Bảo không đến được? Tôi nghĩ
đủ thứ rồi chực trào nước mắt.
Và những lo lắng của tôi chuyển thành
giận dữ khi tôi chạy đến tiện cà phê
quen, tiệm mà Bảo vẫn làm thêm từ
ngày đầu chúng tôi gặp nhau, nơi mà
tôi đã pha cho Bảo ly cappuccino tỏ
tình thật chân thành.
Tôi xô cửa chạy vào quán. Mồ hôi bết
trên tóc. Tôi định hỏi có Bảo ở đó
không thì ánh mắt đã tìm thấy cậu ấy.
Bảo đang chìa ra trước mặt một cô bạn
rất xinh, ly cappuccino với hình trái
tim như tôi từng làm cho cậu ấy. Và
cậu ấy cũng thật duyên dáng khi nháy
mắt cười.
“Cậu biết không, cà phê biết nói đó.”
Tôi gần như không chịu đựng được
những gì diễn ra trước mắt mình. Trái
tim tôi bị tổn thương. Cà phê biết nói
thật. Hôm nay, chúng đã nói tôi nghe.
Cô gái xinh đẹp thêm đường, và khuấy
nhẹ, thật điêu luyện. Hình trái tim tan
biến. Bọt sữa về với bọt sữa. Tôi cảm
thấy hụt hẫng, tình cảm của Bảo, tình
cảm của người khác đối với cậu, cũng
đều nhẹ tênh, chỉ như một tiếng “Ờ” vô
thưởng phạt.
Tôi đẩy cửa ra ngoài, cố đứng vững
trên đôi chân mình. Tôi thấy giận và
buồn. Có lẽ tôi phải cách xa Bảo ra.
Những tình cảm đẹp đẽ của tôi với cậu
ấy đã không còn đủ mạnh mẽ để tôi
chấp nhận cậu nữa. Như trong một cái
phim truyền hình Hàn Quốc dài loằng
ngoằng mà má tôi xem mỗi tối, một
ông biên kịch đã nói đại loại thế này.
Tôi khóc suốt mấy ngày. Má pha sữa
cho tôi.
“Hết đắng tới ngọt con à. Hãy chỉ nhớ
những phần đẹp nhất, hạnh phúc
nhất!”. Mùa Hạ dần hết. Trời vào thu.
Tôi nghỉ công việc Hè, rảnh rỗi vài
ngày, buổi sáng nằm nghe mùi cà phê
sực lên trong bếp. Bỗng cảm thấy
những thương mến như còn đang bên
mình.
Những cơn mưa vẫn chưa rời đi.
Chúng làm sực lên mùi đất mỗi buổi
chiều. Tôi với chị Hai vẫn còn lạnh
nhạt. Tôi không còn giận chị nhưng
chẳng biết làm sao để nói chuyện bình
thường lại cả. Với nữa, tôi đang chẳng
muốn nói gì, chỉ muốn trầm ngâm
thôi.
Buổi chiều, tôi quấn mền ngồi nhìn ra
cửa sổ, mưa lất phất tạt vào. Chị Hai
lục đục dưới bếp. Tôi bật radio, tiếng
hát Phương Thảo có tiếng mưa làm nền
lại càng buồn hơn.
“Khi những mối tình đã qua, khi nước
mắt đã đi qua.
Tôi nhớ những ngày thơ ấu như là cơn
gió đã xa mất rồi.
Nhớ những tháng ngày ấm êm, bên cha
bên mẹ dấu yêu.
Câu ru trưa Hè miên man,
Chị em thương mến bên nhau sớm
chiều…”
Tôi bật khóc, những giai điệu đó thật sự
chạm vào tôi. Chị Hai vội mở cửa, khẽ
ôm lấy vai tôi. Chị đem lên phòng một
tách đen đặc sóng sánh. Tôi chun mũi,
tôi chưa bao giờ chịu nổi mùi hương
đậm đặc này.
“Chị pha cho em nè. Ngoan đi. Cái gì
qua rồi, cho qua.”
Tôi ôm lấy chị khóc òa lên. Chị Hai vỗ
nhè nhẹ vào lưng tôi. Hau chị em cứ
ngồi thế rất lâu cho đến khi tôi thôi
khóc. Chúng tôi ngồi dựa vào tường,
lặng lẽ nhấp chung ly cà phê đen đặc.
Thơm mà đắng, đắng mà yêu. Lần đầu
tôi thấy vị đắng nghét trở nên ngọt dần
nơi cuối lưỡi.