Tôi biết một cô gái, có một nỗi cô đơn
thường trực trưng bày bên ngoài ánh
mắt cười. Cô ấy là nhân viên ở một
cửa hàng sách cũ, gần nhà tôi.
... Cho tôi hay, tôi sẽ cùng em, ôm cô
đơn vào lòng, ủ ấm!
1. Ba tháng trước…
Tôi ngồi bên cạnh lặng nghe Du đàn,
những phím dương cầm nhảy múa hân
hoan, những ngón tay lướt nhẹ, đôi
môi em khẽ mím. Bất chợt, một tiếng
đàn vang lên chói tai, lạc lõng giữa
một bản tình ca sâu lắng.
- Rồi chúng ta sẽ thế nào?
Tôi ngờ ngợ, đôi mắt Du loang loáng
nước.
- Em sai nhiều rồi, đúng không?
Du quay sang nhìn khuôn mặt tôi, khi
ánh mắt giao nhau tôi mơ hồ nhận ra
một biển hồ mênh mông buồn tủi,
những giọt nước tròn đầy chực vỡ òa.
Trong mối quan hệ giữa chúng tôi, ai là
người có lỗi?
Mọi người thường trách cứ người thứ
ba đến sau trong một cuộc tình chen
chân giữa ba người. Nhưng Du của tôi
không đáng trách. Em đáng thương
nhiều hơn đáng trách. Cũng từ lúc xác
định tình cảm với em, tôi dành nhiều
giờ bên một góc lặng, chậm rãi dõi
theo từng giọt café đen đặc nhỏ xuống,
giống như những lát cắt của cảm xúc
nổi trôi khó định hình. Người thứ ba
chỉ là người đến sau không có nghĩa là
người gây ra tội lỗi. Tôi yêu Du. Chúng
tôi nhận ra điều đó trong mắt nhau,
trong những lần chạm tay, trong
những nụ cười ấm áp.
- Trời tối nhanh quá!
Du bỏ quên những nỗi buồn, lén trút
một nét thở dài, ưu tư nhìn ra khung
cửa sổ. Em khẽ đứng dậy, nhón người
cầm áo khoác choàng qua vai tôi, nụ
cười trên môi cong lên thành nét cười
vui vẻ.
- Mình đi ăn chút gì anh nhé!
Chúng tôi dắt tay đi cạnh nhau, bước
song hành cùng nhau, đan khít mười
đầu ngón tay vào nhau. Cứ thế bước
đi, cảm giác bình tâm và an yên biết
mấy. Tôi mất một chút thời gian khẽ
hắng lòng, kéo đầu Du tựa vào vòm
ngực của mình.
- Du, anh yêu em, biết không?
Du không trả lời, cũng không gật đầu
hay lắc đầu, em khẽ động đậy những
ngón tay đan cài trong tay tôi, siết
nhẹ. Những khoảng không gian bên em
bình yên dịu vợi, lắng đọng yêu thương
như một vùng mơ huyền ảo, khiến tôi
dẫu biết rằng mình đang lầm đường
lạc lối cũng không thể vẫy vùng ra
khỏi đó. Là do tôi không muốn thoát
ra, không muốn vụt mất tình yêu với
Du.
- Nhưng bàn tay này, làm sao khít vừa
đây?
Du nắm tay tôi đưa lên cao, ngón tay
áp út của tôi lồng một chiếc nhẫn bạc,
lạnh lẽo vô hồn, ám mờ như khoảng
không trống rỗng trong tim tôi. Lúc
này, nhìn vào khuôn mặt Du, nó trở
nên nhức nhối, buốt lạnh.
… Yêu thương trao đi rồi, có rút lại
được không?
2. Sáu tháng trước…
Tôi biết một cô gái, có một nỗi cô đơn
thường trực trưng bày bên ngoài ánh
mắt cười. Cô ấy là nhân viên ở một
cửa hàng sách cũ, gần nhà tôi. Khu phố
chúng tôi ở là một khu phố nhỏ, không
tấp nập người qua lại, cũng bị phủ màu
thời gian bạc xỉn, không gian đôi lúc
ẩm sực mùi mưa và sương lành của
những đêm Đông buốt giá. Sở dĩ tôi biết
cô ấy bởi tôi thường xuống hiệu sách cũ
để lục tìm những tập truyện dài ngắn
khác nhau vương vãi ở một xó xỉnh
riêng biệt cho đám em họ. Mỗi cuối
tuần tôi lại ghé hiệu sách một lần, ngồi
nhặt nhạnh số tập truyện may mắn
còn sót lại, đồng thời đưa mắt dõi theo
khuôn mặt xa xăm của cô ấy. Phải, tôi
có biết cô ấy, nhưng chưa một lần làm
quen.
- Em giấu nỗi buồn đi đâu thế?
Tôi nói vu vơ, chìa những quyển sách
cũ lên trước mặt bàn tính tiền.
- Nỗi cô đơn đậm đặc… - Tôi tiếp lời.
Em nhoẻn cười, nhanh tay thanh toán
tiền cho tôi. Trời chưa tắt hẳn nắng,
những tia vương vất hiếm hoi của một
buổi chiều Đông len khẽ qua ô cửa sổ,
soi lên ánh hồng phớt trên đôi gò má
xuân trẻ.
- Anh ở gần đây, là khách quen chỗ
em. Gọi em là gì cho tiện xưng hô?
- Em tên Du.
Em lại nhoẻn cười, nụ cười từ ánh mắt
nhiều suy tư. Những câu hỏi của tôi bỏ
lửng, cảm giác thừa thãi và vô duyên,
cũng hơi nhạt nhẽo cho một lần làm
quen thất bại. Nhưng khi tôi toan bước
về, em cất tiếng gọi.
- Em giấu nỗi buồn cùng một chỗ với anh. Chắc là
anh biết!
Lúc tôi quay lại nhìn, em lại mỉm cười,
khuôn mặt tươi tắn như những bông
hoa bách hợp trắng ngần, e ấp trời
chiều chờ khi đêm xuống được nở bung
khoe hương sắc. Lần đó là lần đầu tiên
tôi nói chuyện trực tiếp với Du, và
cũng gặp lại em đôi ba lần sau nữa.
Một thời gian khá dài bận rộn, tôi
chuẩn bị cho việc đi du học theo lời
khuyên từ bố mẹ. Thật ra là một đứa
trai đủ lớn, cũng đủ trưởng thành, tôi
biết mình cần gì và muốn gì. Nhưng có
những mông lung mơ hồ không xác
định được, cũng có những khoảng cô
đơn chồng chất nỗi buồn khiến tôi
nương lòng theo một chuyến đi xa.
Trước khi đi, bố mẹ tôi muốn tôi đính
ước với một cô gái. Cô ấy tên Ân, bạn
thanh mai trúc mã gần nhà, luôn sẵn
lòng chờ đợi tình cảm từ phía tôi.
Bữa cơm họp mặt hai gia đình diễn ra
chóng vánh, cũng lại giản đơn chỉ với
hai bên bố mẹ và hai đứa chúng tôi.
Lúc lồng chiếc nhẫn bạc vào ngón tay
Ân, tôi thấy tim mình run khẽ, liên
tưởng đến dáng hình Du và nét cười
trên khuôn mặt em đầy ám ảnh. Tôi
nhớ một người dưng, thương một người
xa lạ và chờ mong một mối tình viển
vông.
3. Hiện tại…
Du ngồi bên cạnh tôi, tay vo viên
những sợi giấy mảnh được em xé ra từ
khăn ăn, sau khi xé mảnh tới độ không
thể tiếp tục được nữa, em ngước mắt
lên bàn nhìn, tôi đẩy sang bên em một
tập giấy ăn khác, em lại tiếp tục.
- Ba ngày nữa anh đi!
- …
- Sao em không hỏi anh?
Du vẫn im lặng.
- Thời này là thời nào rồi mà còn trò
đính ước như thế. Sao em không hỏi
anh? Cũng không đòi hỏi gì?
- …
Đáp lại lời run run của tôi chỉ là im
lặng, có chăng là một ánh mắt man
mác buồn, mấp mé nước chợt tràn qua
khóe mi. Du vẫn tiếp tục trò nghịch của
mình với những tờ giấy ăn, bỏ mặc tôi
cô đơn chờ đợi, khép hàng mi dài kiên
nhẫn chờ đợi em. Có đôi lần tôi chỉ
còn cách bất lực ôm em vào lòng, trút
một tiếng thở dài rơi trên mái tóc em.
Rồi sau đó, chúng tôi vẫn tiếp tục chuỗi
ngày nhập nhằng tình cảm. Một con
đường với ba lối rẽ, ba người đứng ở
ba đầu khác nhau, nhìn về phía nhau
dịu vợi, với yêu thương khóc lóc thảm
thương.
- Muộn rồi, mình về thôi anh!
Ngày tàn, Du ngẩng mặt lên, khuôn
mặt vẽ một nụ cười tươi tắn, đôi tay
nhỏ nhắn xoa lên má tôi, lại khẽ
khàng đan vào tay tôi, chạm vào ngón
tay đeo nhẫn, lạnh ngắt.
Ngày tôi đi Du nói bận không ra tiễn.
Tôi chôn chân đứng chờ ở sân bay. Ân
đứng đối diện tôi, môi mím chặt, nước
mắt trôi đều trên gò má, bàn tay xanh
xao nắm lấy tay tôi hờ hững.
- Duy chờ ai?
- …
Tôi đang chờ ai? Chờ nỗi cô đơn òa vỡ
trên đường bay. Chờ một người đến
níu tay tôi đừng đi. Chờ một tình yêu
đúng nghĩa khiến trái tim đập bỏng rát
trong lồng ngực. Tôi chờ nỗi buồn của
em lan ra thành dòng, bật thành tiếng
khóc, nắm chặt tay tôi để tôi có một lý
do ở lại.
Tiếng loa báo vang lên, tôi vẫn lì lợm
chôn chân phía ngoài, dõi mắt về
hướng xa. Ân nhìn tôi không khỏi ngạc
nhiên, yếu đuối vỡ òa trên phiến môi
mềm, nức nở.
- Duy đừng tự làm khổ mình. Nếu
mong chờ người ta đến vậy, chi bằng
chủ động gần bên cạnh. Duy đi để tự
làm khổ bản thân, làm khổ Ân, làm
khổ cô ấy ư?
Tim tôi hẫng một nhịp, toan đưa tay
lên lau nước mắt cho Ân, bỗng thấy
bóng hình Du phía trước, đang mỉm
cười với tôi, đang mong chờ tôi, đang
thầm lặng dõi theo tôi. Tôi chớp mắt,
vẫn là Ân chứ không có Du tồn tại.
Không còn đủ kiên nhẫn, tôi hôn lên
trán Ân, tháo nhẫn trên ngón tay áp
út, đặt vào lòng bàn tay cô ấy.
- Cho Duy xin lỗi. Duy không xứng với
Ân. Và Duy… còn cô ấy!
Tôi hủy chuyến bay, hủy đính ước với
cô bạn thanh mai trúc mã, tôi tìm về
nương náu tâm hồn nhiều vết xước ở
một hiệu sách cũ quen thuộc. Trời tối
mờ, bóng đèn vàng hắt sáng, khuôn
mặt Du thẫn thờ lật giở từng trang
sách, em ra sức chăm chú nhìn, nhưng
nước mắt lại lơ đễnh rơi, rớt xuống
bàn gỗ màu nâu bóng, lấp lánh sáng.
- Em lại giấu cô đơn ở đâu?
Tôi tiến lại gần, cầm một quyển sách
em đang bấu chặt những ngón tay
mềm nhỏ nhắn.
- Sao anh…?
- Nhìn em cô đơn đến thế, anh không
chịu được. Nhìn em buồn bã như thế,
anh không chịu được. Du, nói đi em,
em giấu chúng ở đâu?
Đã bao giờ bạn đắng lòng khi nhìn
thấy người mình yêu thương rơi nước
mắt? Họ khóc trong thầm lặng, con tim
bạn thét gào. Đã bao giờ bạn thấy
mình bất lực và vô dụng tới mức không
thể ngày ngày ở bên cạnh chở che, bao
bọc người mình yêu thương? Họ đơn
côi đến mức cô đặc nỗi buồn, cô đặc
những giọt nước mắt, khéo léo gói
ghém thành những tiếng thở dài hay
những nụ cười vô nghĩa.
Lúc chào tạm biệt Ân, chào tạm biệt
nước Pháp xinh đẹp, tôi chạy về nhà
với hình bóng của Du, từ những nụ
cười ngày đầu tiên, từ những ngại
ngùng bẽn lẽn em trao, những lời nói
cố sức tròn vẹn để không chạm vào
mối quan hệ nhạy cảm giữa ba người…
Cuối cùng, tôi thiết nghĩ, mình chỉ có
thể làm được điều gì đó khi đủ can đảm
buông bỏ đi một điều gì đó. Người ta
không thể mãi hờ hững đi qua nhau,
càng không thể vờ như vô tình lướt
nhanh trong cuộc sống của nhau. Tôi
và Du, và Ân, là những câu chuyện với
nhiều nút thắt mở. Nhưng tôi biết, chắc
chắn một điều, trong tình yêu vốn
không có sự lựa chọn, chỉ là cảm giác
yêu và không yêu. Vốn dĩ tình yêu đã
là một nút mở diệu kỳ, còn không yêu,
lại là một nút mở khác, giải phóng một
thứ tình cảm chân phương khác.
Tôi tiến lại gần ôm Du vào lòng, cảm
giác thân thuộc như ôm chính những
nhịp đập trong lồng ngực, lại thân
thương dịu dàng quá đỗi. Có thể ngày
mai cuộc sống của chúng tôi sẽ rất
khác, nhưng hôm nay, đơn giản một
điều, tôi yêu Du, và tôi cần em bên
cạnh, cũng thấy mình cần để ở bên
cạnh em.
- Đừng giấu cô đơn nữa, anh đây rồi!
Em giấu cô đơn nơi đâu
╔══╗
Từ khóa
:
Em giấu cô đơn nơi đâu
9
10
1